Cảm hứng

[Cảm hứng] Body Shaming – Ai mới thực sự “xấu”?


– “Con bé này béo thế?”
– “Con trai gì mà gầy nhom…”
– “Eo ơi, con gái gì mà người thô như đàn ông?!”
– “Mông cũng đẹp, nhưng đùi to nhìn phát sợ!”

Những câu nói trên, tưởng chừng chỉ xuất hiện đâu đó ngoài kia, nhưng có một sự thật là: chúng dường như đang trở thành một phần “không thể thiếu” trong cuộc sống của nhiều người.

Có những người là nạn nhân của chúng. Nhưng có những người, không rõ là vô tình hay cố ý, lại trở thành “hung thủ”, sử dụng chúng như một vũ khí để gây tổn thương cho người khác. Đôi khi chúng là lời nói vu vơ, đôi khi chúng lại là lời miệt thị gay gắt hướng đến một cá nhân cụ thể, nhưng điểm chung đều là lấy ngoại hình của ai đó để chỉ trích, chế giễu, miệt thị họ. Đó chính là hành vi BODY SHAMING – Miệt thị ngoại hình. Và những kẻ “body shame” vô hình chung đã trở thành những tội phạm “giết người không dao”, biến “body shaming” thành một vấn nạn nguy hiểm chẳng kém những căn bệnh thế kỷ chết người.

Có những người, không rõ là vô tình hay cố ý, lại trở thành “hung thủ”, sử dụng chúng như một vũ khí để gây tổn thương cho người khác.

Có những người, không rõ là vô tình hay cố ý, lại trở thành “hung thủ”, sử dụng chúng như một vũ khí để gây tổn thương cho người khác.

Vì đâu người ta miệt thị ngoại hình của nhau?

Mỗi người khi sinh ra đều được tạo hóa ban tặng cho một cơ thể riêng. Theo thời gian, họ lớn lên cả về thể chất và tâm hồn nhờ sự nuôi dưỡng của các bậc sinh thành. Dù họ là ai, xuất thân thế nào, thì ngoại hình và cơ thể của họ vẫn đáng được tôn trọng. Tất cả chúng ta đều bình đẳng về mọi mặt. Vì thế, chẳng ai xứng đáng phải nghe những lời miệt thị đầy tổn thương về ngoại hình của mình cả. Cũng chẳng có một lời biện hộ xác đáng nào để bào chữa cho hành vi nhục mạ ngoại hình của một cá thể nào đó, dù là bóng gió vu vơ hay trực tiếp cụ thể.

“Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”.

(Chủ tịch Hồ Chí Minh)

Thế nhưng, để thỏa mãn tính ích kỷ của bản thân khi cảm thấy người khác “hơn” mình về một điểm nào đó, nhiều người sẵn sàng dùng ngôn từ để hạ thấp đối tượng mục tiêu. Đối tượng mục tiêu của những người này thường thấy là những người nổi tiếng, nhưng đôi khi chỉ đơn giản là một ai đó vô tình xuất hiện trên mạng và làm họ “ngứa mắt”. Có thể nhìn rõ trường hợp của Cao Ngân, “sau đêm Chung kết Vietnam’s Next Top Model 2017 kết thúc, không phải Quán quân Kim Dung mà Cao Ngân mới là nhân vật nhận được nhiều chú ý nhất trên mạng xã hội. Cô nàng bị mỉa mai, chế giễu là bộ hài cốt di động, như ở nạn đói năm 1945 khi để lộ thân hình gầy gò, da bọc xương”.

Thỏa mãn tính ích kỷ cá nhân.

Thỏa mãn tính ích kỷ cá nhân.

Hơn nữa, nếu quan sát nhiều hơn, chúng ta có thể dễ dàng nhận ra, lý do phần lớn của body shaming là những người bị miệt thị có ngoại hình khác biệt so với chuẩn mực hoặc quan điểm của người miệt thị. Ai cũng có thể trở thành mục tiêu của người miệt thị nếu có một điểm khác biệt nào đó. Thế nhưng, bản chất của thế giới là đa dạng, thì liệu khác biệt có đáng là khởi nguồn của những lời chê bai thiếu đạo đức?

Liệu sự khác biệt có phải khởi nguồn?

Liệu sự khác biệt có phải khởi nguồn?

Suy cho cùng, body shaming chỉ bắt nguồn từ một lý do duy nhất: chủ nghĩa vị kỷ quá lớn trong mỗi con người.

Ngưng body shaming, và nhìn lại mình đi!

Xuất phát từ sự ích kỷ và thiếu tôn trọng sự khác biệt, body shaming không chỉ là những lời chê bai thông thường, mà là một vấn đề xã hội đầy nhức nhối. Nó đem lại sự tổn thương sâu sắc cho nhiều những nạn nhân, thậm chí nhiều người đã tự sát do không chịu được áp lực.

“Một câu chuyện đau lòng được đăng tên tờ The Guardian gần đây: Jessica Laney, một cô bé đáng yêu, trở thành nạn nhân của nạn bắt nạt trên Internet khi tự kết liễu cuộc sống của mình ở tuổi 16. Không chỉ bị chế giễu về ngoại hình, bị gọi là "mập ú", "lẳng lơ", Jessica còn nhận được những câu nói khủng khiếp hơn như "cô có thể chết đi được không?" hay "chẳng ai thèm quan tâm đến cô đâu".

“Một câu chuyện đau lòng được đăng tên tờ The Guardian gần đây: Jessica Laney, một cô bé đáng yêu, trở thành nạn nhân của nạn bắt nạt trên Internet khi tự kết liễu cuộc sống của mình ở tuổi 16. Không chỉ bị chế giễu về ngoại hình, bị gọi là “mập ú”, “lẳng lơ”, Jessica còn nhận được những câu nói khủng khiếp hơn như “cô có thể chết đi được không?” hay “chẳng ai thèm quan tâm đến cô đâu”.

Hơn thế, chúng ta cũng không thể biết được những câu chuyện đằng sau sự khác biệt của một người. Nhỡ đâu, đó là một tai nạn đau lòng dẫn đến khiếm khuyết thân thể, hay một hành trình gian nan, phải đánh đổi cả máu, nước mắt và thậm chí là tính mạng để đạt được thành công? Chính vì thế, dù vô tình hay cố ý, hãy ngưng chế giễu ngoại hình của người khác! Bạn có thể soi chiếu bản thân mình trong gương, và nhận thấy chính bản thân mình cũng có những khiếm khuyết mà mình không hài lòng. Người khác cũng vậy, không ai là hoàn hảo. Và chúng ta không có lý do để khiến người khác đau lòng bằng chính những điều làm mình tổn thương.

Chúng ta cũng không thể ngụy biện sự xấu xa của việc chỉ trích ngoại hình người khác bằng “sự tự do ngôn luận”, bằng câu nói sáo rỗng “ mình thích thì mình làm thôi!”… Bởi lẽ, hãy thử tưởng tượng, chồng hay vợ của bạn ngoại tình và biện minh bằng “quyền tự do mưu cầu hạnh phúc” xem, ta có thấy hợp tình hợp lý không? Chắc chắn là không! Tương tự như vậy, body shaming bản chất là một hành vi xấu xa, đi ngược lại với luân thường đạo lý. Chính những người thực hiện hành vi này mới chính là người “xấu”, không phải những nạn nhân vô tội ngoài kia.

Thế giới đang ngày một phát triển, việc chúng ta cần làm là mở lòng mình ra, đón nhận những làn gió mới, học cách tôn trọng sự khác biệt, đa dạng để sống nhân ái hơn. Qua bài viết, tác giả chỉ muốn lên án hành vi body shaming – miệt thị ngoại hình của nhiều người và kêu gọi hãy dừng những hành vi “gây sát thương” to lớn như vậy, dù là trực tiếp hay gián tiếp. Hãy sống chậm lại, một lần nhìn lại bản thân trong gương, tôn trọng chính cơ thể mình, và có cái nhìn nhân ái hơn với cơ thể của người khác. Người ta hay nói, “không yêu xin đừng nói lời cay đắng” như một lời bông đùa. Nhưng nó thực sự đúng trong trường hợp này đấy.

Nguồn tham khảo:
1. Tổ chức Thúc đẩy Bình đẳng giới Việt Nam VOGE, Sự thật về body-shaming, đăng ngày thứ 5, 29/9/2016.

Cảm hứng
HÃY TẬP LUYỆN, VÌ MỘT CUỘC SỐNG TỐT ĐẸP HƠN!
Du lịch
Quy Nhơn – Nơi tươi xanh níu chân người xa lạ
Cảm hứng
4 THÓI QUEN CỦA NGƯỜI KHỎE MẠNH, HẠNH PHÚC VÀ THÀNH CÔNG
%d bloggers like this: